Vừa qua, tôi bị đau mắt, đến phòng khám Ban Bảo vệ sức khỏe cán bộ tỉnh khám và điều trị. Một nữ bác sĩ khám, hỏi: “Bác bị bệnh gì?”. Tôi trả lời: Thưa bác sĩ, tôi bị đau mắt, lúc nào mắt cũng ngấn lệ! Không thăm khám, hỏi thêm gì nữa, bác sĩ lấy y bạ kê đơn, viết phiếu cấp thuốc rồi chỉ tôi sang phòng bên nhận thuốc.
Tôi đem thuốc về dùng, một tuần bệnh không thuyên giảm mà có chiều hướng nặng thêm, hai mắt sung húp, rất khó chịu. Tôi quay lại xin giấy chuyển lên Bệnh viện Đa khoa tỉnh Quảng Ninh khám, điều trị. Một nam bác sĩ chuyên khoa mắt khám. Tôi đưa đơn thuốc cho bác sĩ xem. Rồi bác sĩ dùng tay lộn ngược mi mắt lên và nói: Hiện nay đang có dịch, phải điều trị dài ngày mới khỏi!? Tôi cấp cho bác đơn thuốc, một loại lĩnh theo bảo hiểm y tế, còn một loại mua ngoài vì giá thuốc đắt! Tôi đồng ý, miễn là chữa khỏi nhanh bệnh.
Tôi mang thuốc về vừa nhỏ, vừa uống. Lại một tuần nữa bệnh vẫn không giảm mà thấy trầm trọng hơn. Vợ, các con rất lo lắng sợ nếu không kịp thời chữa trị, bệnh có thể biến chứng, nên đã động viên đốc thúc tôi lên ngay Viện Mắt Trung ương (Hà Nội), không cần giấy bảo hiểm y tế. Đầu tuần, 4 giờ sáng đi, 8 giờ đến viện. Tôi lướt qua một lượt nơi bán y bạ và phiếu khám. Cuối cùng tôi chọn khám giáo sư và trưởng khoa, giá dịch vụ gấp đôi khám thường. Tôi đưa đơn thuốc và trình bày cụ thể cho bác sĩ - trưởng khoa nghe. Nghe xong, bác sĩ dùng thiết bị chuyên khoa khám, soi đi, soi lại 2 mắt tôi và thốt lên: Mắt bác bị viêm nặng, lại phù nề, có thể do bị phản ứng thuốc rồi. Bác bỏ hết thuốc đang dùng đi, chỉ dùng thuốc tôi cấp theo đơn. Sau một tuần bác đến đây khám lại. Tôi đem thuốc về nhà dùng, chỉ sau 2 lần nhỏ, mắt đã đỡ cộm cán, dễ chịu, sau 3 ngày giảm sưng, nhẹ nhõm, nước mắt bớt dần, một tuần mắt tương đối ổn định...
Qua câu chuyện trên, tôi muốn gửi tới các thầy thuốc -những người luôn được xã hội tôn vinh “lương y như từ mẫu” đôi lời tâm tư, góp ý xây dựng:
Thứ nhất: Bệnh nhân khám bệnh có bảo hiểm y tế (BHYT) hay không có BHYT cũng cần được các thầy thuốc quan tâm, ân cần thăm hỏi, lắng nghe bệnh nhân trình bày tình trạng bệnh tật. Tận dụng tối đa phương tiện, thiết bị chuyên dùng sẵn có, thăm khám kỹ càng, chẩn đoán, bắt bệnh đúng hướng, kê đơn cấp thuốc sát với con bệnh, tránh tình trạng bệnh một đường, kê đơn cấp thuốc một nẻo, làm giảm hiệu quả thuốc, gây lãng phía, tốn kém cho người bệnh.
Thứ hai: Khi cấp đơn thuốc, có loại uống, loại nhỏ thì cần hướng dẫn cụ thể, rõ ràng để bệnh nhân sử dụng, phát huy hiệu quả tối đa của thuốc. Chẳng hạn như có 2 loại thuốc nhỏ thì nên hướng dẫn loại nào nhỏ trước, loại nào nhỏ sau, cách nhau bao lâu hay cùng một lúc; nhiều loại thuốc uống thì loại nào uống trước, loại nào uống sau, uống trước hay sau bữa ăn v.v...
Các thầy thuốc ở cơ sở, tuyến dưới không nên ỷ lại tuyến trên, cần nâng cao trình độ chuyên môn, tay nghề để đáp ứng ngày càng tốt hơn nhiệm vụ chăm sóc sức khỏe nhân dân, xóa đi mặc cảm chủ quan, không đáng có, thiếu tin tưởng của người dân vào năng lực chuyên môn của thầy thuốc ở bệnh viện này hay bệnh viện kia trên địa bàn tỉnh.