Lương Thị Chon, SN 1987, dân tộc Thái, quê Thanh Hoá, sớm rời quê vào Nam làm công nhân. Năm 21 tuổi, sau khi xây dựng gia đình, sinh con, Chon đưa con về quê chồng ở xã Nghĩa Sơn, huyện Nghĩa Hưng, tỉnh Nam Định sinh sống. Cuộc sống làm ruộng tại quê chồng rất vất vả.
Trong một dịp về quê Thanh Hoá, tình cờ gặp hai người bạn là Lan và Hương đang làm nhân viên nhà hàng ở Đông Hưng (Trung Quốc), có thu nhập ổn định. Nên đầu tháng 6-2011, Chon gửi đứa con 4 tuổi cho bà nội, rời Nam Định sang Đông Hưng đến nơi ở của Lan, Hương chơi, tiện thể nhờ bạn giới thiệu việc làm, may ra đổi đời. Thời gian chơi ở đây thấy các bạn từ sáng sớm đã phải đến quán bar làm nhân viên “phục vụ” khách tận khuya mới về, một công việc, Chon chưa mấy mặn mà, nên tạm chia tay các bạn trở lại quê. Trước khi rời Đông Hưng, qua Lan, Hương, Chon đã quen một người có tên là A Bắc, hai bên đã cho nhau số điện thoại để liên lạc khi cần.
Về quê một thời gian, Chon nhận được điện của A Bắc bảo sang Đông Hưng sẽ có việc làm, thu nhập cao. Tuy chưa biết việc làm gì, nhưng vốn tin tưởng A Bắc, Chon lộ rõ nỗi mừng vui. Chon xin phép và được mẹ chồng đồng ý để cháu ở lại cho bà trông coi, cho con dâu xuất ngoại lao động kiếm tiền gửi về nuôi cháu.
Đầu tháng 1-2012, Chon đi xe khách đến TP Móng Cái, điện cho Lan, Hương và A Bắc hẹn gặp nhau ở Đông Hưng. Sáng hôm sau, Chon xuất cảnh sang Đông Hưng, đến nơi ở của Lan, Hương và gặp A Bắc. A Bắc bảo Chon: “Hiện nay bọn anh đang mở dịch vụ chuyển “hàng trắng” từ Đông Hưng sang Móng Cái. Mỗi chuyến giao “hàng” trót lọt, được nhận từ 10 - 15 triệu đồng, nếu em đồng ý tối nay thực hiện luôn”. Sau giây lát suy nghĩ, Chon nhận lời. Ngay trưa hôm đó, Chon mượn của Lan 1 triệu đồng, trở lại Móng Cái để gửi tiền về quê. Sau đó quay lại nơi ở của Lan, Hương, gặp một thanh niên tự giới thiệu là người nhà của A Bắc. Người này đưa cho Chon 3 túi nilon bên trong chứa nhiều viên thuốc cùng số điện thoại của một người tên Tùng (người nhận ma tuý ở Móng Cái) và một đai nịt bụng để Chon cất giấu thuốc đem về Móng Cái.
Sau khi liên lạc biết địa điểm Tùng chờ ở Móng Cái, Chon rời Đông Hưng, đến đúng điểm hẹn, thấy một thanh niên mở cửa xe taxi đỗ đang bên lề đường, giới thiệu là Tùng và đón Chon vào xe. Tùng bảo lái xe đi về chợ 2. Đến nơi, Tùng bảo Chon vào quầy đổi tiền của chị Trần Thị Lan với ý định xin túi nilon để lấy ma tuý trong nịt bụng ra cho vào túi, giao cho Tùng. Lúc này, chị Lan nghi ngờ Chon trộm tiền, liền hô hoán, mọi người xung quanh chạy đến bắt giữ, khám xét, phát hiện trong người Chon cất giấu ma tuý. Biết Chon bị bắt, Tùng liền nhanh chân trốn thoát.
Tại bản giám định số 148, ngày 7-1-2012 của Phòng Kỹ thuật hình sự Công an tỉnh kết luận: 1.316 viên nén thu trong người Chon có trọng lượng 340,21g chứa chất MDMA, là chất ma tuý và tiền chất ma tuý.
Tại phiên toà được TAND tỉnh tổ chức vào đầu tháng 6 vừa qua, từ phòng chờ, bị cáo Lương Thị Chon được dẫn vào phòng xử án, đưa mắt nhìn đứa con thơ cùng mẹ chồng, rồi oà khóc nức nở. Còn bà mẹ chồng ôm cháu vào lòng, cũng nước mắt giàn giụa, miệng lẩm bẩm “Không biết nó làm gì mà đến cơ sự này?”. Trước vành móng ngựa, Chon đã khai nhận toàn bộ hành vi phạm tội.
Tại bản luận tội, kiểm sát viên vẫn giữ nguyên quan điểm truy tố như nội dung bản cáo trạng của Viện KSND tỉnh. Hành vi của bị cáo rất nguy hiểm cho xã hội, xâm phạm tính độc quyền của Nhà nước về quản lý chất gây nghiện, làm gia tăng, phát sinh nhiều loại tội phạm khác, gây mất trật tự an toàn xã hội.
Luật sư Đào Bá Yên bảo vệ quyền, lợi ích hợp pháp cho bị cáo, nhất trí quan điểm truy tố của Viện KSND tỉnh. Tuy nhiên, cho rằng bị cáo là nữ, người dân tộc thiểu số, kém hiểu biết pháp luật, lần đầu phạm tội, thật thà khai báo, hậu quả đã được ngăn chặn. Đề nghị HĐXX cho bị cáo mức án từ 18-19 năm tù, thể hiện tính khoan hồng của pháp luật.
HĐXX TAND tỉnh đã tuyên phạt Lương Thị Chon 20 năm tù. Đến đây bà mẹ chồng của Chon mới hiểu tại sao con dâu mình lại phạm tội và phải nhận hình phạt nghiêm khắc, để lại đứa cháu thơ dại cho bà chăm sóc nuôi dưỡng.
Thanh - Thuận