“Làm ơn mắc ...tội”(!)

Cuối tháng 3 vừa qua, tại TAND tỉnh, TAND Tối cao đã xét xử phúc thẩm vụ án “Vận chuyển trái phép chất ma tuý” đối với bị cáo Đỗ Văn Ngà, SN 1968, có hộ khẩu thường trú tại khu 5, phường Hải Hoà (TP Móng Cái), tạm trú tại số 18, phố Tô Vĩnh Diện, khu 1, phường Ka Long (TP Móng Cái). Điều đáng nói là dù phạm tội mười mươi, nhưng đối tượng vẫn ngoan cố “minh oan” đến cùng...   

Khoảng 16 giờ 30 phút 8-10-2010, trong khi đang loay hoay vượt biên, vận chuyển ma tuý, Đỗ Văn Ngà bị Đội công tác Đồn BP cửa khẩu Móng Cái bắt quả tang. Tại Cơ quan điều tra, hắn khai vòng vo hòng chối tội: Khoảng 1 giờ chiều hôm ấy, hắn từ Móng Cái đi đò vượt biên trái phép qua khu vực biên giới Vàng Lầy (phường Trần Phú, TP Móng Cái) sang Trung Quốc với mục đích mua hàng tạp hoá về bán, nhưng không mua được gì. Đến khoảng 4 giờ chiều cùng ngày, y quay về Móng Cái theo đường cũ. Khi hắn đang chuẩn bị xuống đò thì có một bà già người Trung Quốc khoảng 60 tuổi nhờ hắn xách hộ một túi màu xanh, bên trong có đựng 2 hộp trà Trung Quốc, nói là gửi về cho cháu làm quà. Khi vừa bước chân lên đến khu vực Vàng Lầy thì hắn bị bắt...

Kiểm tra 2 gói trà, Đội công tác Đồn BP cửa khẩu Móng Cái phát hiện dưới đáy hộp có 100 viên thuốc tân dược màu trắng đục, dạng nén hình tròn, bề mặt có in hình chữ “L”, tổng trọng lượng 109,34g. Lượng thuốc này được đưa đi giám định, chính là ma tuý tổng hợp. Ngay sau đó, đơn vị đã khởi tố vụ án, khởi tố bị can về tội “Vận chuyển trái phép chất ma tuý” và chuyển cho các cơ quan chức năng mở rộng điều tra, xử lý theo quy định của pháp luật. Qua nhiều lần lấy lời khai, Ngà vẫn một mực cho rằng mình chỉ “vô tình phạm tội”. Bởi thấy một người già muốn gửi quà cho cháu, nghĩ “như mẹ mình”, nên Ngà mới “thương tình xách hộ”? Tuy nhiên, lời khai của bị cáo không có căn cứ, vì không đưa ra được các thông tin cần thiết về người gửi hàng, cũng như đặc điểm, vị trí và các thông tin của người nhận hàng… Ngà khai là sang Trung Quốc mua hàng tạp hoá, nhưng ngoài lượng ma tuý kể trên, cơ quan chức năng còn thu giữ được trong người Ngà 1 báng súng, 1 thân súng, 3 vỏ đạn, 5 dao dài, 5 kiếm, 5 mã tấu, mà Ngà  không lý giải được từ đâu có và dùng để làm gì? Điều nữa, y có giấy thông hành, nhưng lại vượt biên trái phép, đã cho thấy sự ngoan cố, “giấu đầu, hở đuôi”. Tại phiên toà sơ thẩm ngày 20-12-2010, Ngà vẫn điệp khúc, mình chỉ “vô tình phạm tội”. Lý lẽ y đưa ra là “có gia đình, không nghiện hút, có việc làm, nên không quá túng thiếu tiền bạc” mà phải đi vận chuyển ma tuý. Mặc dù vậy, y lại xin Toà xử một mức án hợp lý để sớm được trở về. Bằng những lập luận logic, chặt chẽ, khoa học, Hội đồng xét xử đã vạch rõ hành vi vận chuyển ma tuý của Đỗ Văn Ngà là có chủ đích. Xét thấy hành vi của bị cáo là đặc biệt nghiêm trọng, quá trình điều tra, khai báo thiếu thành khẩn, gây khó khăn cho giải quyết vụ án, vì vậy cần phải nghiêm trị nhằm giáo dục, phòng ngừa chung; Hội đồng xét xử đã tuyên phạt Đỗ Văn Ngà 16 năm tù giam theo quy định tại điểm e, khoản 3, Điều 194 Bộ luật Hình sự, đồng thời xử phạt 10 triệu đồng sung công quỹ…

Không đồng tình với bản án, ngay sau phiên sơ thẩm, Đỗ Văn Ngà đã làm đơn kháng án. Tuy nhiên, tại phiên toà phúc thẩm, khi chủ toạ phiên toà hỏi bị cáo có thêm tình tiết gì để chứng minh rằng mình chỉ “vô tình phạm tội”, thì y vẫn lập luận vòng vo như tại phiên sơ thẩm. Vì thế, Hội đồng xét xử đã tuyên giữ nguyên án sơ thẩm đối với bị cáo Đỗ Văn Ngà. Vừa nghe toà tuyên xong, Ngà bỗng chân tay run lẩy bẩy, nhưng vẫn cố vớt vát “Xin toà xem xét giảm nhẹ hình phạt để sớm được về đoàn tụ với gia đình, làm lại cuộc đời”. Không biết lúc này y có thực sự ân hận, nhưng đó là cái giá phải trả cho kẻ cố tình gieo rắc cái chết trắng cho cộng đồng.