Nếu hỏi hiện nay ở nước ta, CLB nào phát triển nhiều nhất, có đông thành viên nhất, sinh hoạt sôi nổi nhất, chắc chắn phần lớn câu trả lời sẽ là CLB thơ...
Nhà văn Tạ Kim Hùng đã cho rằng tỉnh ta có đến "ba vạn" nhà thơ: "Quảng Ninh ba vạn nhà thơ/ Đi trong đêm tối vẫn sờ thấy nhau".
Ở xứ ta, ai mà chẳng có thể thốt ra vần vè lục bát "trên sáu, dưới tám". Theo nhà thơ Thi Hoàng, nếu đặt trạm thu phí ở Quốc lộ 5 và miễn phí cho những ai qua trạm mà đọc được câu thơ, thì chắc chắn cả ngày chả thu được đồng nào.
Trả lời phỏng vấn báo chí, ông Bành Thông, Chủ tịch CLB Thơ Việt Nam, cho biết cả nước có tới... 1 triệu người làm thơ và CLB thơ của ông có hệ thống từ cấp trung ương, cấp tỉnh, huyện đến cấp cơ sở, hoạt động khá tưng bừng... CLB Thơ tỉnh Quảng Ninh, cấp dưới của CLB Thơ Việt Nam, có đội ngũ hội viên hùng hậu không kém số hội viên Hội Văn nghệ tỉnh.
Nhiều người làm thơ cùng với việc in thơ dễ dàng, nên số lượng các tập thơ in ra ngày một nhiều là đương nhiên. Phần lớn trong số các tập thơ đó là những tập thơ in ra để kỷ niệm, để tặng bạn bè. Nhiều người làm thơ thì càng đông vui chứ sao? Về làm ăn thì người xứ mình có thể chưa bằng người của các nước khác, nhưng làm thơ dứt khoát là hơn rồi. Chả thế có người cho rằng đất nước mình là đất nước thi ca, ra ngõ là gặp... nhà thơ! Phải chăng nước ngoài họ trọng doanh nhân hơn thi nhân?
Chỉ có điều, "rằng vui thì thật là vui..." mà xem ra vẫn... thấy thế nào ấy! Bởi không ít người một khi đã "thăng hoa" thường dễ đi đến chỗ ngộ nhận, nghĩ mình đã sánh ngang với nhà nọ, nhà kia một cách quá "hồn nhiên". Trong một đêm thơ, một tác giả của tỉnh nhà đã hùng hồn phát biểu "lục bát tôi viết chỉ sau... Nguyễn Du, Nguyễn Bính"! Thế là thành vấn đề, như thế nào thì được gọi là nhà thơ?
Ở một số cơ quan văn nghệ thì có luật bất thành văn, nếu người làm thơ là hội viên Hội Nhà văn Việt Nam thì được gọi là nhà thơ, có khi còn được nhấn mạnh là "nhà thơ quốc gia", còn ai chưa là hội viên của hội này thì gọi là "cây bút thơ" hoặc "cây bút thơ trẻ". Có người cự lại là, nếu cứ phải là hội viên Hội Nhà văn Việt Nam mới được gọi là nhà thơ, thì Nguyễn Du, Tản Đà v.v... chắc không phải là nhà thơ sao?
Không phải tất cả những người đi buôn đều được gọi là nhà buôn. Nhưng những người đi buôn thì chỉ mong muốn kiếm được nhiều tiền lãi, chứ có ai quan tâm xem mình có được gọi là "nhà buôn" đâu. Làm thơ cũng thế chứ, là phải quan tâm đến làm được thơ hay, sao lại phải quan tâm đến cái danh "nhà thơ". Nhà thơ Lê Đạt gọi người làm thơ chỉ là một thứ phu, là "phu chữ". Hiện tượng những nhà thơ "tự phong", hoặc quá chăm chút cái danh "nhà thơ" đều do mắc căn bệnh háo danh, một căn bệnh hiện đang lây lan mạnh trong khắp các lĩnh vực đời sống xã hội.
Ai cũng biết, không phải ai cứ lên sân khấu hát thì là ca sĩ, cứ có bằng tiến sĩ thì là nhà trí thức. Căn bệnh háo danh phát sinh nhiều thứ không thực chất; tuy nhiên, cũng may, hình như trong các thứ lạm phát thì dẫu sao "lạm phát" nhà thơ vẫn là vô hại hơn cả...