Thành Lộc ở cuộc sống đời thường đơn giản chỉ là một người đàn ông trung niên với đôi mắt buồn.
Trên sân khấu, anh có thể là một Thúy Mama mang đến tiếng cười cho hàng trăm em nhỏ, anh có thể là một ông Tư lấy biết bao nước mắt của những khán giả người lớn, và anh cũng có thể là một hoạn quan Tạ Thanh mà chỉ một cái liếc mắt cũng có thể làm cả khán phòng run sợ. Mọi người dù trong hay ngoài giới vẫn gọi anh là một phù thủy với tài năng đó.
Tuổi thơ không bình yên
Thành Lộc sinh ra trong một gia đình có truyền thống làm nghệ thuật. Cha mẹ anh là Nghệ sĩ nhân dân Thành Tôn – Huỳnh Mai, những nghệ sĩ lớn của nghệ thuật hát bội. Anh chị ruột của anh là nghệ sĩ Bạch Long, Bạch Lê đều là những tên tuổi nổi tiếng trên sân khấu cải lương. Tuổi thơ của anh đã phải trải qua trên mảnh đất nằm trong một cái đình, nơi quy tụ hầu hết là những gia đình nghệ sĩ cải lương, hát bội. Đối với anh đó là một tuổi thơ nghèo nàn về vật chất nhưng cũng rất đẹp.
8 tuổi, Thành Lộc bắt đầu làm quen với sân khấu từ đội múa Nhà thiếu nhi Thành phố, rồi Ban kịch trên Đài truyền hình Thành phố lúc bấy giờ. Chỉ một thời gian ngắn sau khi những chương trình có anh tham gia được phát sóng, cái tên “bé Thành Tâm” bắt đầu được biết đến và trở nên nổi tiếng.
Một con người tài năng
Nhắc đến Thành Lộc, người ta nhớ ngay một Chu Xung thư sinh, non nớt, ngây dại của “Lôi Vũ”, một ông Thiện 50 tuổi si tình một cô gái chỉ mới đôi mươi, và chắc chắn khán giả sẽ không thể nào quên được một ông Tư khóc đó, cười đó trăn trở với những nỗi niềm của người xa xứ. Thành Lộc là tất cả những người đó, và những người đó cũng chỉ là một Thành Lộc. Từ sân khấu của Câu lạc bộ kịch thể nghiệm Tp HCM đến sân khấu Idecaf sau này, hàng trăm vai diễn, hàng trăm vở kịch, nhưng người xem khó thấy được một sự trùng lặp nào trong những lần hóa thân của anh. Thậm chí, với cùng một vai diễn đó, khán giả xem lại vẫn thấy mới.
Anh cũng là một người rất thích đi đầu. Điển hình là vở “Tin ở hoa hồng”, anh là người đầu tiên mang một vở ca vũ nhạc kịch đúng nghĩa đến với khán giả. Anh đặt hàng nhạc sĩ sáng tác riêng ca khúc cho vở kịch, anh dùng âm nhạc để kể chuyện cho khán giả nghe. Bây giờ thì khán giả không còn lạ gì với những vở kịch với nhiều bài ca, nhiều điệu múa của sân khấu “Ngày xửa ngày xưa” của anh, nhưng ở thời điểm của “Tin ở hoa hồng” đó là một thử thách, không phải ai cũng làm được và nhất là không phải ai cũng dám làm.
Và những khoảng lặng...
Anh cho biết rất nhiều người nghĩ rằng, cho rằng và thậm chí họ chắc chắn một điều rằng “ông Thành Lộc là một người rất cô đơn”. Anh cười, anh bảo rằng: “Tôi cô đơn mà sao tôi không biết nhỉ”. Anh cho rằng, anh đủ bận rộn để không bao giờ cảm thấy mình cô đơn. Thậm chí nếu có ai đó thấy anh ngồi một mình trầm tư thì đó cũng là lúc anh đang sống với những suy nghĩ của mình, như vậy thì làm sao gọi là cô đơn.
Anh luôn bận rộn, đến nỗi anh chẳng bao giờ cho phép mình nghỉ ngơi. Và cũng vì bận rộn như thế nên anh luôn ghét những ngày nghỉ, những ngày lễ. Anh cho rằng đó là khoảng thời gian người ta nghỉ ngơi vui chơi nhưng anh thì vẫn phải làm, thậm chí, còn phải làm nhiều hơn ngày thường.
Tuy nhiên, anh cũng đã có cho mình 2 tháng không diễn, chỉ nằm một chỗ. Đó là khoảng thời gian anh dưỡng sức, sau cú ngã trong một buổi biểu diễn vở “Cậu bé rừng xanh”, tai nạn này tưởng đã hạ gục một người nghệ sĩ trong lúc năng lượng và sức sáng tạo đang ở đỉnh cao. Anh tâm sự: “Khi tôi ngã từ trên cao xuống, gãy xương sống, có nguy cơ bị liệt vĩnh viễn, tôi cứng cả người vì sợ hãi. Tôi sợ khi mình trở thành gánh nặng của người khác, sợ không đứng trên sân khấu được nữa, không nuôi được mẹ, mà nợ ngân hàng chưa trả hết. Chính nỗi sợ này đã khiến tôi lạc quan chiến đấu với bệnh tật của mình. Và tôi đã vượt qua như một điều kỳ diệu”.