Nụ cười của những “nàng tiên áo trắng”…

Đó là nhan đề bài thơ của một bệnh nhân điều trị tại Khoa Nội B, Bệnh viện Đa khoa tỉnh (tên là Phạm Tuấn) đã viết tặng các y, bác sĩ, hộ lý v.v.. ở đây mà tôi tình cờ đọc được trong cuốn sổ lưu niệm của Khoa...

Khoa Nội B (Bệnh viện Đa khoa tỉnh) có nhiệm vụ khám và điều trị cho các bệnh nhân thuộc diện quản lý của Ban Bảo vệ sức khoẻ tỉnh mà đa phần đều đã cao tuổi. Không biết có phải vì thế hay chăng mà đội ngũ thầy thuốc của khoa, trừ bác sĩ Nguyễn Hồng Hạnh, Giám đốc Bệnh viện kiêm Chủ nhiệm khoa, còn lại đều là “phái yếu”… Có lần trò chuyện với bác sĩ Hạnh, tôi hỏi, ông nửa đùa nửa thật, nói: “- Phụ nữ vốn có đức tính dịu dàng, lại kiên nhẫn, đảm đang… Vậy nên giao cho chị em chăm sóc các ông, các bác cao tuổi là hợp nhất!”.

Bác sỹ Thu Phương khám bệnh cho bệnh nhân. Ảnh: Minh Hà
Bác sỹ Thu Phương khám bệnh cho bệnh nhân. Ảnh: Minh Hà

Quả vậy! Chỉ cần đọc những dòng cảm tưởng của các bệnh nhân từng điều trị tại đây cũng có thể nhận thấy điều đó. Chẳng hạn, ông Bùi Đình Phúc (tổ 5, khu 9, phường Cao Thắng, TP Hạ Long) viết: “Vào điều trị ở Khoa Nội B như được sống trong mái nhà thân thương… Tinh thần, thái độ làm việc của bác sĩ Thu Phương (Phó Chủ nhiệm khoa), với tác phong khiêm tốn, hoà nhã, trách nhiệm, luôn động viên, khích lệ chúng tôi vượt qua bệnh tật. Rồi cả y tá Phương, y tá Nụ v.v.. luôn dịu dàng, kiên nhẫn chăm sóc người bệnh… Tôi đề nghị Bệnh viện Đa khoa tỉnh hãy biểu dương tinh thần phục vụ của bác sĩ, y tá, hộ lý ở đây, nhất là bác sĩ Thu Phương…”. Hoặc ông Lê Duy Ký (tổ 22, khu 2B, phường Cao Thắng, TP Hạ Long): “Mỗi lần vào Khoa Nội B điều trị, tôi đều được các bác sĩ, y tá… chăm sóc với tinh thần chu đáo, tận tụy. Các chị đã coi chúng tôi như người nhà… Chúng tôi rất trân trọng cảm ơn Khoa Nội B…”. Ông Đỗ Kha, một nhà báo đã nghỉ hưu, còn nhấn mạnh: “Đặc biệt, đội ngũ bác sĩ, nhân viên trong khoa còn có tinh thần trách nhiệm, nhiệt tình, thái độ ân cần, cởi mở, hết sức quan tâm tới người bệnh, hướng dẫn bệnh nhân chu đáo, từ việc điều trị, đưa bệnh nhân đến từng khoa để xét nghiệm, siêu âm v.v.. tránh cho người bệnh gặp lúng túng, mất nhiều thời gian…”.

Nhưng thú vị nhất là có bệnh nhân còn làm cả thơ để tặng các thầy thuốc ở Khoa Nội B như  trên tôi đã nói. Đó là bài thơ “Nụ cười những nàng tiên áo trắng” của ông Phạm Tuấn; trong bài thơ ông Tuấn có những câu thật xúc động: “…Tiếng cười dịu cơn ho/Tiếng cười ngăn cơn sốt/Làm êm nỗi dày vò/Những tâm hồn mệt mỏi…”. Tôi nghĩ phải rất xúc động thì một bệnh nhân mới viết ra những câu thơ chân thành như vậy!

Còn nhiều nữa những dòng cảm tưởng thể hiện tình cảm chân thành, xúc động trước tinh thần, thái độ làm việc của các thầy thuốc ở Khoa Nội B mà tôi không thể chép hết ra ở đây. Và với những gì mà các bệnh nhân đã ghi trong cuốn sổ lưu niệm này, tôi nghĩ khỏi phải kể lể dài dòng về thành tích mà họ đạt được như thế này, như thế nọ v.v.. nữa. Bởi với nghề thầy thuốc, không phải ở đâu và với y, bác sĩ nào, cũng có được niềm tin yêu của đông đảo bệnh nhân như vậy; nhất là trong điều kiện cơ chế thị trường như hiện nay!

Nguyễn Kiên