Mặc dù đã có nhiều cố gắng trong việc thực hiện Nghị quyết 32/CP của Thủ tướng Chính phủ nhưng qua 4 năm thực hiện, mục tiêu giảm thiểu TNGT và ùn tắc giao thông của tỉnh ta vẫn chưa đạt kết quả như mong muốn.
Theo thống kê của Ban ATGT tỉnh, năm 2007 toàn tỉnh xảy ra 174 vụ TNGT, làm chết 204 người, làm bị thương 111 người. So với năm 2006 (trước khi triển khai Nghị quyết 32 của Chính phủ), số vụ giảm 50 vụ, số người chết giảm 47 người. Năm 2008 và năm 2009 đều giảm cả 3 tiêu chí, đặc biệt năm 2009 đã giảm 50 người chết so với năm 2008.
Mặc dù các cấp, ngành đã có nhiều nỗ lực, giải pháp nhưng TNGT vẫn gia tăng. Trong ảnh: Một vụ lật xe chở container xảy ra trên QL18, đoạn thuộc xã Quảng Nghĩa (Móng Cái).
Ảnh: Đại Dương
Sang năm 2010, tuy các lực lượng chức năng đã tiếp tục tăng cường các biện pháp đảm bảo TT-ATGT trên các lĩnh vực nhưng TNGT vẫn diễn biến phức tạp. Năm 2010 đã xảy ra 152 vụ, làm chết 168 người, bị thương 81; so với năm 2009, số vụ tăng 20 vụ, số người chết tăng 29 người, số người bị thương tăng 2 người. 6 tháng đầu năm 2011, toàn tỉnh xảy ra 76 vụ tai nạn giao thông, làm chết 97 người, làm bị thương 41 người, so với cùng kỳ năm 2010, số vụ tăng 7 vụ, số người chết tăng 19 người, số người bị thương tăng 16 người. Đây là những con số đáng báo động về tình hình trật tự ATGT trong thời gian qua.
Không thể phủ nhận những nỗ lực của cả hệ thống chính trị trong việc thực hiện Nghị quyết 32/NQ-CP của Chính phủ. Tỉnh uỷ, HĐND, UBND tỉnh đã chỉ đạo sát sao, kiên quyết với nhiều giải pháp. Các cấp, các ngành, các tổ chức đoàn thể phối hợp chặt chẽ, thực hiện có sáng tạo với nhiều mô hình, cá nhân điển hình. Hạ tầng giao thông được đầu tư, cải tạo nâng cấp; đã hạn chế cơ bản các phương tiện không bảo đảm an toàn kỹ thuật lưu thông trên đường. Sau 4 năm triển khai Nghị quyết số 32/CP của Chính phủ, kết quả toàn tỉnh đã giảm 83 người chết. Tuy nhiên, việc triển khai thực hiện Nghị quyết số 32/CP của Chính phủ và công tác bảo đảm TT-ATGT năm 2010 và 6 tháng đầu năm 2011 trên địa bàn tỉnh vẫn còn tồn tại một số hạn chế.
Quảng Ninh nằm trong vùng kinh tế trọng điểm phía Bắc với sự gia tăng nhanh của các phương tiện giao thông. Mặc dù tỉnh Quảng Ninh đã đầu tư mạnh mẽ xây dựng hạ tầng giao thông, nhưng trên thực tế hiện nay hệ thống giao thông kết nối tam giác kinh tế Hà Nội - Hải Phòng - Quảng Ninh vẫn còn nhiều bất cập, mạng lưới giao thông đối ngoại của tỉnh với hai địa phương chưa đáp ứng yêu cầu thúc đẩy sự phát triển và khả năng thu hút, cạnh tranh. Tuyến đường huyết mạch hiện nay là quốc lộ 18 liên kết Quảng Ninh với các tỉnh khác trong vùng kinh tế trọng điểm Bắc Bộ và Trung Quốc đã được nâng cấp cải tạo, nhưng mới đạt tiêu chuẩn đường cấp 3 đồng bằng và miền núi với quy mô hai làn xe cơ giới. Tuyến quốc lộ 10 nối Quảng Ninh với Hải Phòng, Thái Bình, Nam Định, Ninh Bình cũng chỉ đạt tiêu chuẩn cấp 3 đồng bằng. Và các trục đường bộ liên kết này hiện đã quá tải với nhu cầu giao thông vận tải tăng nhanh như hiện nay. Trước những thách thức như vậy, trong khi cơ sở hạ tầng giao thông tuy có đầu tư, sửa chữa nhưng chưa đáp ứng được yêu cầu phát triển mạnh mẽ về kinh tế - xã hội của một tỉnh nằm trong vùng kinh tế trọng điểm và sự gia tăng nhanh của các phương tiện giao thông, dẫn đến tình trạng quá tải cầu đường, khó khăn cho việc kiềm chế ùn tắc giao thông và TNGT, nhất là các tuyến đường bộ quốc gia.
Bên cạnh những bất cập trong kết cấu hạ tầng, việc thực hiện Nghị quyết 32/2007/NQ-CP của Chính phủ (quản lý nhà nước) ở một số địa phương, ban, ngành, tổ chức, đoàn thể chính trị vẫn còn mang tính hình thức, quản lý nhà nước thuộc địa bàn còn yếu kém. Dễ nhận thấy hầu hết các vỉa hè trên địa bàn vẫn bị chiếm dụng bày bán hàng hoá, đặt biển quảng cáo; tình trạng người ngồi trên xe mô tô, xe gắn máy không đội mũ bảo hiểm đang lan tràn khắp các địa bàn thuộc tỉnh. Tình trạng học sinh chưa đủ tuổi điều khiển phương tiện xe mô tô, xe gắn máy đến trường còn diễn ra ở hầu hết các trường THPT; việc xử lý cán bộ, công chức, công nhân, học sinh, công dân vi phạm Luật Giao thông khi có thông báo của cơ quan Công an về nơi công tác, cư trú của người vi phạm chưa kiên quyết do chưa có quy chế hướng dẫn chung và không được phản hồi từ các đơn vị chủ quản về cơ quan thông báo. Công tác tuyên truyền phổ biến, giáo dục pháp luật về trật tự ATGT chưa thường xuyên, liên tục. Việc giáo dục trong gia đình, cộng đồng rất hạn chế... Trong khi đó, lực lượng tuần tra kiểm soát giao thông mỏng, chủ yếu kiểm soát trên các tuyến trục chính, chưa kiểm soát được tuyến xã, phường.
Không phải đến nay hiện tượng gia tăng TNGT trên địa bàn mới làm cả hệ thống chính trị vào cuộc ngăn chặn và đẩy lùi, nhưng nó đã thực sự là tiếng chuông cảnh báo đối với toàn xã hội. Rõ ràng, để kiềm chế TNGT và ùn tắc giao thông, ngoài các công tác thông tin tuyên truyền, tăng cường tuần tra kiểm soát, xử lý vi phạm hành chính về trật tự ATGT, trật tự đô thị, đầu tư cải tạo, nâng cấp cơ sở hạ tầng giao thông... thì ý thức chấp hành Luật Giao thông của người tham gia giao thông vẫn được xem là yếu tố quyết định.