Thuở nhỏ, trong những đêm trung thu, tôi thường trải chiếu ra sân nằm ngắm trăng, đếm sao trời. Trung thu năm nay, được ngắm trăng trên đỉnh núi cao biên giới Hoành Mô thì quả là một trải nghiệm hiếm có trong đời.
Tôi đã từng đọc ở đâu đó, có nhà thơ đã ví Quảng Ninh như thể mảnh đất hình cánh dơi, ý là địa thế núi đồi. Tôi thì vẫn thích hình dung như những cánh cung. Cánh dơi có thể là bay bổng nhưng cánh cung mới có sức căng, có nội lực và có thể vươn xa.