Xã đảo Đồng Rui, huyện Tiên Yên có hơn 2.500 ha rừng ngập mặn, chiếm trên 80% đất tự nhiên của toàn xã, đóng vai trò quan trọng đối với cuộc sống của người dân, đây cũng là bức tường xanh vững chắc bảo vệ trên 30km bờ biển, đê biển, hạn chế xói lở và các tác hại của bão lụt.
Song có lẽ, câu chuyện phá rừng ngập mặn, tạo đầm nuôi tôm tại xã trước đây khiến người dân trong xã tái nghèo, đến nay vẫn còn đọng lại trong mỗi người dân nơi đây. Người dân xã Đồng Rui tham gia trồng rừng ngập mặn. Con tôm sống được vài vụ thì cả một vùng sinh thái bị tàn phá. Bởi vậy, họ đã phải trả giá đắt khi nước triều dâng làm cho nhiều diện tích nuôi trồng thủy sản bị vỡ, hàng trăm ha đất nông nghiệp bị nhiễm mặn, gây ảnh hưởng không nhỏ đến đời sống của cả xã. Ông Nguyên Nam, người dân xã Đồng Rui kể lại: Trong những năm đó, nhiều doanh nghiệp cùng với các hộ dân trong xã chưa nhận thức được tầm quan trọng của rừng ngập mặn, đã biến những cánh rừng ngập mặn rộng hàng nghìn ha thành đầm nuôi trồng thuỷ, hải sản. Mất rừng ngập mặn là mất nơi sống, nơi sinh sản của nhiều loài động vật dưới nước và trên cạn. Có điều, khi ý thức được điều đó thì bao diện tích ao đầm nuôi trồng thủy hải sản đã bị nước cuốn trôi… Để xảy ra tình trạng này, nguyên nhân chủ yếu là do địa phương khi đó chưa đánh giá đúng vai trò và tầm quan trọng của hệ sinh thái rừng ngập mặn, buông lỏng công tác quản lý, bảo vệ rừng. Còn người dân chỉ chú trọng đến lợi ích trước mắt là nuôi tôm xuất khẩu mà không tính đến hậu quả lâu dài. Đến khi mất rừng, gây ảnh hưởng đến cân bằng sinh thái, người dân trong xã đành gánh chịu hậu quả là sự thua lỗ và thất bại trong việc nuôi trồng thuỷ, hải sản, hàng trăm gia đình rơi vào cảnh nợ nần, đã có những gia đình phải bỏ đi nơi khác làm ăn… Không thể phủ nhận nuôi tôm xuất khẩu mang lại nguồn lợi lớn, nhưng cơ cấu con tôm với rừng không phải bạ đâu cũng làm được và ở đâu cũng có hiệu quả (cả về kinh tế lẫn sinh thái). Đôi khi được về kinh tế trước mắt nhưng lại hỏng về sinh thái lâu dài. Trong khi, phần lớn người dân xã Đồng Rui cuộc sống phụ thuộc nhiều vào rừng ngập mặn. Có đến 50% người dân trong xã sống bằng nghề khai thác hải sản tự nhiên, do vậy rừng ngập mặn chính là nơi cung cấp các loại hải sản như tôm, cua, cá... và nhiều loại thân mềm khác. 50% còn lại sống bằng nghề nuôi trồng thuỷ sản thì rừng ngập mặn chính là vành đai chắn sóng chống bão lụt có hiệu quả. Trước bài học đó, giờ đây nhiều người dân xã Đồng Rui đã quay trở lại với việc khai thác thủy, hải sản ở dưới những cánh rừng ngập mặn. Không ít gia đình coi đây là nguồn thu nhập chính. Giờ đây, thấy được hiệu quả của rừng ngập mặn, người dân xã đảo đã biết quan tâm đến việc bảo vệ, chăm sóc và phát triển diện tích rừng. Đặc biệt từ năm 2005 đến nay, được sự giúp đỡ của các tổ chức phi chính phủ về “quản lý bền vững rừng ngập mặn dựa vào cộng đồng”, lãnh đạo xã đã cho thu hồi 1.500 ha rừng ngập mặn và gần 200 ha đầm nuôi tôm không hiệu quả chuyển sang trồng cây sú, cây trang, tăng màu xanh cho những cánh rừng. Xã Đồng Rui còn đẩy mạnh công tác tuyên truyền cho các hộ dân về ý nghĩa, tầm quan trọng của rừng ngập mặn; khuyến khích người dân thả tôm, cá dưới tán rừng ngập mặn nuôi theo kiểu tự nhiên để vừa bảo vệ rừng, vừa phát triển kinh tế từ rừng. Nhờ tích cực vận động trồng mới, cũng như tuyên truyền sâu rộng cho người dân biết tầm quan trọng của rừng ngập mặn mà năm 2000 cả xã chỉ còn 1.523 ha rừng ngập mặn thì đến năm 2010 con số này đã lên đến 2.750 ha, bằng 55,3% diện tích đất tự nhiên của xã. Điều này cho thấy việc khôi phục và phát triển rừng ngập mặn trên địa bàn xã nói riêng và huyện Tiên Yên nói chung đã cho thấy hiệu quả rõ nét. Đến giờ, rừng ngập mặn Đồng Rui cây cao nhất cũng đã gần 4m; tầng thấp hơn cao từ 2-2,5m. Bên dưới là lớp cây non mới mọc. Đây cũng là nơi trú ngụ cho các loại nhuyễn thể sinh sống và còn là bức tường che chắn sóng, bão, lũ cho đê, ngăn nước biển dâng, triều cường, xâm mặn...