Sân chơi cho thanh thiếu niên trong hè: Nhiều nhưng vẫn thiếu...

Thực hiện Chương trình hành động vì trẻ em của tỉnh giai đoạn 2001-2010, tỉnh đã dành một phần kinh phí không nhỏ để đầu tư cho các điểm vui chơi thanh thiếu niên. Thế nhưng việc quản lý, sử dụng các điểm vui chơi hiện nay chưa thực sự hiệu quả.

Sân chơi cho thanh thiếu niên trong hè: Nhiều nhưng vẫn thiếu... ảnh 1
Trẻ em xã Quảng Đức (huyện Hải Hà) vui chơi tại sân Trường Mầm non xã.

Hè về, nỗ lo của các phụ huynh

Mặc dù con gái lớn đang học lớp 3 chưa được nghỉ hè nhưng em họ tôi đã chạy đôn, chạy đáo từ nửa tháng nay chỉ để tìm giải pháp quản lý con trong hè. Nghe mọi người trong gia đình hiến kế cho đi học các lớp năng khiếu hoặc để cháu tham gia các hoạt động sinh hoạt hè, em tôi lắc đầu quầy quậy: “Bác tính, từ nhà đến trung tâm TX Cẩm Phả 8 cây số. Vợ chồng em làm ca kíp suốt ngày, thời gian đâu mà đưa nó đến lớp năng khiếu được. Nhìn cả phường, chẳng có chỗ nào cho trẻ con chơi. Còn sinh hoạt hè, năm nào cũng thấy tổ chức nhưng 1 tuần may thì được 2 buổi lại chỉ tổ chức vào buổi tối. Thôi đành, một là em lại nhốt nó trong nhà, hai là đưa nó về quê nhờ bà nội”. Tình cảnh như em họ tôi không phải là hiếm gặp. Nhiều phụ huynh cho rằng, hiện nay sân chơi cho thanh  thiếu niên trong hè trên địa bàn tỉnh có khá nhiều, từ điểm vui chơi cho đến các lớp học năng khiếu nhưng họ vẫn không thể tìm được một sân chơi nào phù hợp để con cái có thể vui chơi bổ ích trong những ngày hè.

Đó là nghịch lý đã tồn tại từ nhiều năm nhưng đến nay vẫn chưa tìm ra được giải pháp để khắc phục.

Rộng khắp các điểm vui chơi

Kể từ khi triển khai Chương trình hành động vì trẻ em của tỉnh giai đoạn 2001-2010, hằng năm tỉnh đều bố trí 1% tổng chi ngân sách thường xuyên (tương đương khoảng 10 tỷ đồng) để hỗ trợ các địa phương trong tỉnh thực hiện mục tiêu ưu tiên vì trẻ em; trong đó, có đầu tư xây dựng và hỗ trợ kinh phí hoạt động cho các trung tâm vui chơi thanh thiếu niên cấp huyện; điểm vui chơi cấp xã. Mục tiêu của tỉnh đề ra là: Nâng tỷ lệ xã, phường, thị trấn xây dựng và quản lý sử dụng tốt điểm vui chơi dành cho trẻ em từ 18% năm 2000 lên 60% năm 2005 và 100% năm 2010. Đến năm 2010 có 100% các huyện, thị xã, thành phố có đủ trung tâm vui chơi thanh thiếu niên cấp huyện và quản lý, sử dụng phát huy được hiệu quả. Kết thúc năm 2010, tuy mục tiêu này không hoàn thành nhưng về cơ bản đã hình thành được 1 mạng lưới các điểm vui chơi cho trẻ em ở hầu khắp các địa phương trong tỉnh. Cụ thể, toàn tỉnh có: 12/14 đơn vị cấp huyện có Trung tâm vui chơi thanh thiếu niên (2 huyện Cô Tô, Hoành Bồ sử dụng lồng ghép với Trung tâm Văn hóa thể thao của huyện); 161/186 xã, phường, thị trấn có điểm vui chơi cấp xã dành cho trẻ em. Ngoài ra còn có 5 điểm vui chơi ở cấp thôn. Để giảm bớt chi phí đầu tư, nhiều nơi còn lồng ghép, gắn việc đầu tư trang thiết bị vui chơi cho thanh thiếu niên với các trường mầm non, mẫu giáo. Điển hình như huyện Đông Triều có 18/21 điểm vui chơi gắn với trường mầm non; huyện Tiên Yên 10/12 điểm vui chơi nằm trong khuôn viên trường học...

Sân chơi cho thanh thiếu niên trong hè: Nhiều nhưng vẫn thiếu... ảnh 2
Hè đến, Cung Văn hoá thiếu nhi của tỉnh luôn trong tình trạng quá tải. (Trong ảnh: Rất đông các phụ huynh đến đăng ký các lớp học năng khiếu trong hè cho con tại Cung Văn hoá thiếu nhi tỉnh).

Vì sao chưa hiệu quả

Tuy vậy, so với nhu cầu thực tế, thì số điểm vui chơi trên vẫn không đủ đáp ứng. Bởi lẽ, Quảng Ninh là một tỉnh có địa bàn rộng. Ngay ở những vùng thuận lợi như Cẩm Phả, Hạ Long, việc mỗi xã, phường chỉ có 1 điểm vui chơi vẫn sẽ rất khó khăn để thu hút trẻ vì khoảng cách đi lại quá xa. Đó còn chưa kể đến việc đầu tư mới chỉ dừng lại ở những trang thiết bị vui chơi đơn giản, nghèo nàn chỉ phù hợp với lứa tuổi thiếu nhi, trẻ chơi xong chóng chán.

Theo đánh giá của các cơ quan chức năng, việc duy trì, tổ chức hoạt động của phần lớn các Trung tâm vui chơi thanh thiếu niên cấp huyện và các điểm vui chơi cấp xã đều không hiệu quả. Theo phân cấp, UBND tỉnh giao cho UBND các huyện, thị xã, thành phố quản lý các điểm vui chơi nhưng trên thực tế, mỗi địa phương lại chọn một cách quản lý khác nhau. Có nơi thì giao cho Đoàn Thanh niên nhưng có nơi lại giao cho Trung tâm Văn hóa - thể thao. Ở những vùng đô thị, tập trung đông dân cư thì lại không thể bố trí quỹ đất để xây dựng các điểm vui chơi. Vì thế các điểm vui chơi hiện có diện tích thường nhỏ hẹp, luôn quá tải. Còn ở miền núi, nông thôn địa bàn rộng, dân cư thưa thớt thì việc đầu tư lại quá nghèo nàn, thiếu thốn... Bên cạnh đó, nguồn kinh phí để bảo vệ, quản lý, bảo dưỡng, duy trì hoạt động lại quá thấp (đối với trung tâm vui chơi thanh thiếu niên cấp huyện là 50 triệu đồng/năm và điểm vui chơi cấp xã là 600.000 đồng/tháng; trong đó, Đoàn Thanh niên chỉ có 300.000 đồng/tháng cho việc tổ chức các hoạt động). Vì vậy, việc tổ chức hoạt động tại các điểm vui chơi chỉ thỉnh thoảng mới có hoặc chỉ diễn ra vào dịp hè. Ngoài lý do trên, việc học sinh phải học quá nhiều nên các em không có thời gian để vui chơi cũng là lý do khiến các điểm vui chơi luôn bị ế ẩm. Do hoạt động không hiệu quả mà nhiều điểm vui chơi dành cho trẻ em bị biến thành các điểm phục vụ nhu cầu giải trí của người lớn như mở quán bia, phòng tập thể dục thẩm mỹ; một số điểm vui chơi cấp xã bị biến thành nơi phơi thóc, lúa, chăn thả súc vật… Một số điểm vui chơi luôn trong tình trạng “kín cổng, cao tường”, các thiết bị phục vụ vui chơi được đầu tư bị để dãi nắng, dầm mưa, trong khi đó trẻ em lại rất cần một nơi rộng rãi để chơi đảm bảo, an toàn và gần khu dân cư.

Đồng chí Nguyễn Thị Thu Hà, Phó Bí thư Tỉnh Đoàn cho biết: “Thực hiện quan điểm chỉ đạo của đồng chí Bí thư Tỉnh ủy “không để các nhà văn hóa cộng đồng vắng hơi người”, Đoàn Thanh niên đã mạnh dạn đề xuất, trước mắt xin được giao quản lý các nhà văn hóa mới xây ở các thôn, bản. Đây sẽ trở thành 1 điểm sinh hoạt thu hút các em trong dịp hè. Năm nay với quan điểm chỉ đạo của tỉnh, Đoàn Thanh niên cấp xã sẽ là cơ quan thường trực Tháng hành động vì trẻ em. Tỉnh Đoàn đã chỉ đạo các cơ sở đoàn tổ chức nhiều hoạt động cụ thể hướng về cơ sở, ưu tiên hỗ trợ thanh thiếu niên, học sinh về kỹ năng sống, hiểu biết xã hội, phát triển năng khiếu, tìm hiểu nét văn hóa, truyền thống của dân tộc như: Hát Then ở Bình Liêu, hát Soóng Cọ, lễ cấp sắc của đồng bào dân tộc Dao. Những năm trước, nguồn 1% thu ngân sách ưu tiên dành cho các mục tiêu vì trẻ em, trong đó có hỗ trợ cho hoạt động hè tại các địa phương đã giải quyết được rất nhiều việc, vừa hỗ trợ được cho các xã, các điểm sinh hoạt, vừa tổ chức được các hoạt động cấp huyện, mở các lớp năng khiếu hè. Nhưng năm nay nguồn này không còn nên sẽ rất khó khăn cho các địa phương trong việc tổ chức hoạt động. Để tổ chức tốt hoạt động hè, rất cần có sự tham gia của chính các em và gia đình cùng phối hợp để chăm sóc, giáo dục, quản lý.

Cùng chuyên mục