Án có hiệu lực trên 7 năm, nhưng chính quyền lại đưa ra… hòa giải

Bản án đã có hiệu lực hơn 7 năm nhưng ngày 27/3/2013, UBND phường 10, thay vì ký hồ sơ theo phán quyết của Tòa án cho ông Honh, bà Liên thì lại đưa vụ việc ra… hòa giải.

Ông Trần Honh (SN 1929, ngụ 97/2 Trần Hưng Đạo, phường 10, TP Sóc Trăng) và em gái là bà Trần Thị Liên (SN 1952, ngụ tại số 97/1 Trần Hưng Đạo, phường 10, TP Sóc Trăng) cho biết: Gia đình anh em ông có miếng đất diện tích 941m2, làm nhà ở và canh tác liên tục từ trước năm 1937 cho đến nay. Đất này có nguồn gốc là của bà Trần Thị Thó cho ông Trần Thoại (ông nội của ông Honh và bà Liên) thuê từ trước năm 1937. Đến năm 1937, bà Thó sang lại cho ông Diệp Minh và bà Lý Thị Siêu Há; gia đình ông Trần Thoại vẫn quản lý, sử dụng, được sự đồng ý của ông Diệp Minh và Lý Thị Siêu Há.

Sau khi ông Trần Thoại mất, ông Trần Têm và các con là Trần Honh, Trần Thị Liên tiếp tục sử dụng, làm nhà ở ổn định, không bị tranh chấp. Năm 2002, ông Diệp Bạc Huông (con ông Diệp Minh và bà Lý Thị Siêu Há, ủy quyền cho con là Diệp Thị Thanh Thúy) kiện ông Trần Honh và bà Trần Thị Liên ra tòa án, đòi lại đất với lý do đất đó ông đã được UBND huyện Mỹ Xuyên cấp sổ đỏ năm 1993 (năm 1993, phần đất còn thuộc xã Đại Tâm, huyện Mỹ Xuyên, năm 1996 mới thành lập phường 10 thuộc TP Sóc Trăng).

Phiên sơ thẩm và phúc thẩm của tòa án địa phương buộc ông Trần Honh phải trả đất cho ông Diệp Bạc Huông. Ông Trần Honh kháng án lên TAND tối cao. Còn HĐND và UBND tỉnh Sóc Trăng có công văn yêu cầu TAND tỉnh Sóc Trăng báo cáo vụ việc, đồng thời yêu cầu cơ quan Thi hành án dân sự TP Sóc Trăng tạm dừng việc thi hành án. Đoàn đại biểu Quốc hội tỉnh Sóc Trăng kiến nghị xem xét lại bản án phúc thẩm theo thủ tục Giám đốc thẩm. Sở TN&MT Sóc Trăng khẳng định, việc cấp giấy CNQSDĐ cho ông Huông năm 1993 là chưa chính xác, vì theo qui định tại Điều 28 Luật Đất đai năm 1987 thì chỉ những người đang trực canh mới được xem xét cấp giấy CNQSDĐ.

Ngày 22/5/2006, TAND tối cao mở phiên tòa Giám đốc thẩm có nhận xét: “Mặc dù diện tích 941m2 đất đang tranh chấp có nguồn gốc là của vợ chồng ông Minh, bà Há nhưng đã không trực tiếp quản lý sử dụng. Trên thực tế, gia đình ông Trần Têm (và sau này là các con) đã canh tác, sử dụng làm nhà ở ổn định từ những năm 1937 đến nay. Do đó, theo qui định của Luật Đất đai thì gia đình ông Honh và bà Liên có đủ điều kiện để kê khai đăng ký xin cấp giấy CNQSDĐ. Tòa sơ thẩm cũng như phúc thẩm buộc ông Honh, bà Liên trả lại đất cho ông Huông là không đúng”. Từ đó tuyên hủy cả hai bản án sơ thẩm và phúc thẩm, giao hồ sơ về cho TAND TP Sóc Trăng xét xử sơ thẩm lại.

Xử sơ thẩm ngày 28/8/2006 và phúc thẩm ngày 22/3/2007 (lần 2), Tòa án các cấp ở Sóc Trăng tuyên “Bác đơn yêu cầu của ông Diệp Bạc Huông kiện ông Trần Honh và bà Trần Thị Liên về việc đòi đất cho ở nhờ. Yêu cầu UBND TP Sóc Trăng thu hồi Giấy CNQSDĐ số 00392 do UBND huyện Mỹ Xuyên cấp cho ông Diệp Bạc Huông để điều chỉnh lại cho đúng diện tích mà ông Huông đang quản lý, sử dụng”.

Sau khi án phúc thẩm có hiệu lực, cho đến nay, ông Diệp Bạc Huông không kháng cáo, còn ông Trần Honh và bà Trần Thị Liên nhiều lần làm hồ sơ gửi UBND phường 10, TP Sóc Trăng xin cấp giấy CNQSDĐ cho diện tích đất nói trên nhưng không được phường chấp thuận hồ sơ với lý do phía bà Thúy không đồng ý (?!).

Điều đáng nói, bản án đã có hiệu lực hơn 7 năm nhưng ngày 27/3/2013, UBND phường 10, thay vì ký hồ sơ theo phán quyết của Tòa án cho ông Honh, bà Liên thì lại đưa vụ việc ra… hòa giải. Tại buổi hòa giải, bà Diệp Thị Thanh Thúy (con ông Huông) chỉ chấp nhận cho ông Honh và bà Liên mỗi người một mảnh đất có chiều ngang 6m, chiều dài hết đất (khoảng 25-28m), còn lại phải trả cho bà Thúy nhưng ông Honh và bà Liên không đồng ý.

Theo CAND

Cùng chuyên mục