Chiều ngày 18-11, đồng chí Vũ Chí Thực, Giám đốc Công an tỉnh, Đại biểu quốc hội khóa XIII đã có bài phát biểu tại hội trường về dự án Luật xử lý vi phạm hành chính
Kính thưa Quốc hội,
Sau khi nghiên cứu dự thảo Luật xử lý vi phạm hành chính và theo gợi ý của Đoàn thư ký, tôi xin phát biểu một số ý kiến như sau:
Tôi cơ bản đồng tình với dự thảo luật sau nhiều năm và qua các kỳ sửa đổi chúng ta đã thực hiện Pháp lệnh xử lý vi phạm hành chính thu được nhiều kết quả, Rất nhiều vấn đề đã đi vào cuộc sống, góp phần tích cực vào việc duy trì kỷ cương, đảm bảo sự quản lý trật tự hành chính, xã hội của nhà nước.
Tuy nhiên, như Tờ trình số 221 của Chính phủ nhận xét: Thực tế thi hành Pháp lệnh xử lý vi phạm hành chính diễn ra rất phức tạp, chưa được theo dõi quản lý thống nhất, đã làm ảnh hưởng đến hiệu quả thi hành pháp luật và hiệu lực quản lý của nhà nước.
Về phạm vi điều chỉnh, tôi đồng tình với dự thảo luật: Luật quy định về xử lý vi phạm hành chính bao gồm xử phạt hành chính và áp dụng các biện pháp xử lý hành chính; tôi cho rằng chưa nên tách thành 2 luật: Xử phạt hành chính và xử lý hành chính Vấn đề này nên nghiên cứu kỹ xây dựng Bộ luật xử lý vi phạm hành chính.
Về vấn đề giao cho Tòa án nhân dân cấp huyện thẩm quyền quyết định biện pháp xử lý hành chính đưa vào Trường giáo dưỡng và Cơ sở giáo dục. Tôi nhận thấy biện pháp xử lý hành chính, đưa vào Cơ sở giáo dục và Trường giáo dưỡng là những biện pháp cưỡng chế nhà nước có liên quan đến quyền cơ bản của công dân và có liên quan đến người vị thành niên, rất cần phải tiến hành một cách chặt chẽ theo đúng các thủ tục Tư pháp để phù hợp với tinh thần Nghị quyết 49 của Bộ Chính trị. Tuy nhiên, theo tinh thần này, chúng ta đang tổ chức Tòa án nhân dân khu vực có nghĩa Tòa án không nhất thiết theo một đơn vị hành chính. Như vậy, cần phải có thời gian tiếp tục nghiên cứu và điều chỉnh.
Trước mắt tôi đồng tình phương án 2 trong Tờ trình của Chính phủ: Là thẩm quyền quyết định các biện pháp xử lý hành chính được giữ nguyên như pháp lệnh hiện hành, đồng thời đề nghị bổ sung các quy định trong thủ tục lập hồ sơ đề nghị, xem xét, quyết định áp dụng các biện pháp xử lý hành chính theo hướng tăng cường công khai, dân chủ. Quy định rõ chức năng, nhiệm vụ của Hội đồng tư vấn, đồng thời tạo điều kiện để người bị áp dụng biện pháp xử lý hành chính và luật sư, người đại diện hợp pháp của họ tiếp cận hồ sơ được tham gia trong quá trình xem xét quyết định các biện pháp này.
Về vấn đề bỏ quy định đưa đối tượng là người bán dâm vào cơ sở chữa bệnh. Tôi đồng tình với dự thảo nhưng cần làm rõ hơn quy định ở Điều 27 buộc chữa bệnh với người có hành vi bán dâm mắc các bệnh lây truyền qua đường tình dục. Quy định này quá chung chung, ai buộc họ đi khám bệnh để biết họ có bệnh? chi phí đưa đi khám bệnh ai lo? Bắt những vụ này chủ yếu là Công an. Nếu không quy định rõ thì Công an cũng không thu gom số này khi phát hiện nữa mà chỉ quan tâm đến hành vi tổ chức môi giớimà thôi vì tạm giữ 1 người vi phạm hành chính rất phức tạp mà theo Điều 128 tạm giữ theo thủ tục hành chính cũng không quy định ai tiếp nhận. Vì đối tượng này thường là bị bắt quả tang, thời gian thì bất kể khi nào, Luật cho phép lưu giữ không quá 12 giờ, cần thiết được kéo dài. Nếu không với mục đích bắt buộc khám bệnh thì tạm giữ người bán dâm làm gì? Tôi đề nghị quy định rõ:
Cơ quan chức năng khi phát hiện các đối tượng này phải tổ chức thu gom và Cơ quan y tế cấp huyện trở lên có trách nhiệm chủ trì tiếp nhận, khám và đề xuất hình thức buộc chữa bệnh với người bán dâm; giao cho Bộ Y tế quy định cụ thể vấn đề này.
Những vấn đề cụ thể tôi xin đề xuất:
1. Về trách nhiệm quản lý công tác thi hành pháp luật, tôi cho rằng, tuy luật quy định nhiều cơ quan, lực lượng khác nhau thực hiện xử lý vi phạm hành chính, nhưng thực tế lực lượng Công an đóng vai trò nòng cốt trong việc thực hiện và nhiều hành vi chỉ qua theo dõi chặt chẽ mới phục vụ tốt cho công tác xem xét, quyết định có tội hay không của 70 điều Bộ luật hình sự, phục vụ có hiệu quả cho cơ quan tiến hành tố tụng. Vì lẽ đó, theo tôi nên giao cho Bộ Công an tiếp tục trực tiếp quản lý công tác thi hành luật này.
2. Tại Khoản 3 của Điều 105 - lập hồ sơ đưa vào Trường giáo dưỡng và Điều 106- về lập hồ sơ đưa vào cơ sở giáo dục nêu: “Sau khi hoàn thành hồ sơ (quy định tại Khoản 1 và Khoản 2: tức là người có địa chỉ cư trú rõ ràng và người không có nơi cư trú ổn định) cơ quan lập hồ sơ phải thông báo cho đối tượng bị đề nghị áp dụng hoặc người đại diện của họ về việc lập hồ sơ. Những người này được quyền đọc hồ sơ và ghi chép các nội dung cần thiết trong thời hạn 5 (năm) ngày”. Như vậy: tôi cho rằng quy định là không ổn. Hiện có 2 dạng ta thường gặp với người có nơi cư trú ổn định.
Một là gia đình họ tha thiết yêu cầu cho đi các Cơ sở giáo dục và Trường giáo dưỡng thì qui định này thuận lợi mà thời gian đọc hồ sơ không cần đến 5 ngày.
Hai là gia đình che dấu thì quá khó khăn do đó tôi đề nghị nên quy định rất chặt chẽ về tiêu chuẩn, thủ tục; nếu làm oan sai phải chịu trách nhiệm, người thân có thể khiếu nại theo luật. Còn với người không có nơi cư trú ổn định thì không nên quy định như dự thảo.
Ba, vấn đề nữa tôi xin đề nghị thêm một điều về biện pháp lưu giữ hành chính để áp dụng đối với đối tượng đưa vào Trường giáo dưỡng và Cơ sở giáo dục.
Vì nếu không lưu giữ đối với đối tượng không có nơi cư trú nhất định thì họ sẽ bỏ trốn, lực lượng Công an đã và đang giải quyết quyết liệt, thành lập cả lực lượng cảnh sát bắt truy nã, nay lại phải truy bắt đối tượng này nữa thì không thể đảm bảo, để đối tượng này ở ngoài xã hội sẽ là nguồn bổ sung tội phạm.
Hơn nữa ngay cả khi đã có quy định áp dụng biện pháp quản lý thì vẫn phải có thời gian nhất định làm các thủ tục theo qui định và chuẩn bị hậu cần đưa đi cơ sở tập trung. Không thể từng người đưa đi được nhất là những địa bàn xa xôi, địa hình phức tạp. Ngay Nghị định 66 ngày 01.08.2009 của Chính phủ đã sửa đổi và quy định được tạm giữ không quá 15 ngày đối với đối tượng trên. Thời hạn lưu giữ được tính vào thời hạn chấp hành Quyết định. Đây là thực tế khách quan, mong Quốc hội xem xét. Tôi xin hết ý kiến. Xin cảm ơn Quốc hội.
Nguồn: Đoàn ĐBQH & HĐND tỉnh