Đức Khuê: Tôi không có thói quen đòi hỏi

Tôi luôn đặt mục tiêu công việc lên hàng đầu, cố gắng hài hòa với từng bạn diễn để tạo cảm giác thoải mái nhất khi diễn.

Ở tuổi này của tôi trẻ đã qua, già chưa tới nên các vai diễn vì vậy cũng đa dạng hơn
Ở tuổi này của tôi trẻ đã qua, già chưa tới nên các vai diễn vì vậy cũng đa dạng hơn

Chào Đức Khuê, “Ở đời phải biết mình là ai” dường như đã trở thành câu nói cửa miệng của người đời sau vở sân khấu mà anh đóng năm ấy. Tuy nhiên, tôi cũng muốn hỏi anh rằng, trong nghệ thuật, anh biết mình đang ở điểm nào không?

Để nhận diện đúng mức điều đó thật khó. Trong nghệ thuật không có điểm dừng, vì vậy lại càng khó xác định. Ở tuổi này của tôi trẻ đã qua, già chưa tới  nên các vai diễn vì vậy cũng đa dạng hơn.

Một người diễn viên tài năng nhưng ít được công chúng biết đến, và một người được công chúng yêu mến nhưng chưa có nhiều cơ hội vào những vai diễn xuất chúng. Nếu là anh, anh thích mẫu người nào trong số đó?

Nghề diễn viên trong thời đại này đầy những cơ hội, và cơ hội đó luôn đến với ai biết nắm bắt bằng niềm say mê để được khẳng định trong từng vai diễn. Trong cả hai hình mẫu trên tôi không chọn cụ thể hình mẫu nào. Tôi chỉ là Tôi.

Diễn hài khó hơn diễn bi, có bao giờ anh mang tâm trạng buồn khi mình đi diễn vai hài không? Những lúc đó anh hóa giải nỗi buồn ấy như thế nào?

Không có gì là dễ cả, và ngược lại  người ta thường nói dễ người, khó ta đã là nghiệp diễn phải chấp nhận sự đồng hành đó .

Theo anh, các đạo diễn thích anh nhất ở điều gì? Đó là tôi không có thói quen “đòi hỏi” đạo diễn phải chỉ đạo nhiều, trước mỗi tình huống tôi thường xuyên trao đổi với bạn diễn để tìm ra cách diễn “hợp logic” nhất. Tôi luôn đặt mục tiêu công việc lên hàng đầu, cố gắng hài hòa với từng bạn diễn để tạo cảm giác thoải mái nhất khi diễn.

Theo anh, những vai diễn trên sân khấu khác gì những vai diễn trên truyền hình?

Trên sân khấu cần yếu tố kịch, tất cả chỉ diễn ra trong vòng một tiếng, các mâu thuẫn nhanh chóng được đẩy tới mức cao trào. Trong khi đó phim truyền hình gần với đời sống, tiết tấu chậm và “nhiều lời” hơn. Không nên đem yếu tố kịch của sân khấu vào đóng phim truyền hình.

Tôi được sống, được trải nghiệp những mảnh đời, những số phận, những cung bậc tình cảm trong đời sống các nhân vật.

Điều gì giá trị nhất mà nghệ thuật đã mang đến cho anh giờ phút này?

Tôi được sống, được trải nghiệp những mảnh đời, những số phận, những cung bậc tình cảm trong đời sống các nhân vật.

Một người nghệ sĩ đi lên bằng niềm đam mê, nếu một lúc nào đó, niềm đam mê ấy cạn kiệt thì anh tính sao?

Tôi biết năng lượng không phải là vô tận và cố gắng duy trì nó, nếu như cạn kiệt thì đó là dấu chấm hết.

Nhiều người cho rằng Đức Khuê diễn những vai nghiêm túc không mấy thành công, nhưng khán giả vẫn dành cho anh những tràng pháo tay thầm kín?

Cũng phải bởi khán giả là người công tâm nhất, tôi đã gặp những khán giả thích tôi ở nhân vật phim A trong khi lại không thích tôi đóng trong nhân vật phim B cũng là điều bình thường thôi.

Con người ta, ai cũng có những ước mơ và khát vọng nhất định, với anh, điều đó sẽ là?

Đó là sức khỏe, vui vẻ và hạnh phúc.

Xin cảm ơn anh!

Theo Eva

Cùng chuyên mục