LTS. Ngày 17-3-2015, Uỷ ban MTTQ tỉnh đã có quyết định trao giải thơ Lê Thánh Tông lần thứ 27 cho 19 bài thơ của 19 tác giả; trong đó có 1 giải A, 3 giải B, 7 giải C, 7 giải khuyến khích và 1 tặng thưởng tác giả cao tuổi nhất. Báo QNCT xin giới thiệu một số bài thơ được giải cao trong số 19 bài thơ trên.
Đời lúa (Giải A)
Không màng ngôi ngự trị các loài hoa
Không ghen sắc, không tranh đua hương vị
Nhỏ nhoi thôi, trong màu quê dung dị
Quên sắc hương để lộng lẫy Hoa Người!
Mở lòng ra thơm đất thơm trời
Dệt áo xanh làm nền cho gió
Ngọn đòng lên đợi mùa trăng tỏ
Tận cùng thơm của vị ngọt ngào...
Không giành tên một loại hoa nào
Đêm sương giăng nằm mơ cùng cỏ dại
Dầm chân vào những gian lao đồng bãi
Muôn hạt trắng ngần từ thánh thót mồ hôi!
Thân hao gầy cho ruộng mật bờ xôi
Tháng tám ngày ba bắc cầu bờ giậu
Tự mình san đều đôi vỏ trấu
Gánh đời người đi qua bão giông!
Dương Phượng Toại (CLB thơ Bạch Đằng Giang, TX Quảng Yên)
Anh có về Ba Chẽ với em không? (Giải B)
“Anh có về Ba Chẽ với em không?”
Nghe câu hát xốn xang đình làng Dạ
Dáng ai qua chợt như quen như lạ
Trời tháng tư xanh nỗi nhớ mênh mông.
Anh có về Ba Chẽ với em không?
Con phố nhỏ bên dòng sông lặng lẽ
Tóc em gội thơm hương mùa hoa dẻ
Chiếc cầu treo soi bóng nước êm đềm
Ta chia xa ngày ấy đã bao năm
Bóng thời gian qua bao nước nổi
Sông Ba Chẽ uốn mình quanh phố núi
Chảy về đâu ơi con nước xuôi dòng?
Bến Đầm Buôn - Cầu mới vắt ngang sông
Em gánh nước tóc vương làn sương sớm
Nhớ tiếng “Đò ơi!…”
vẳng xa vời vợi
Mái chèo khua thao thiết cả đôi bờ.
Ơi con sông! - Nước lớn mỗi mùa mưa
Những mảng bè xanh tre rừng Đông Bắc
Câu hát Then dìu dặt
Ru cả bốn mùa - nương sắn nương ngô…
Phố núi bây giờ - điện lưới giăng tơ
Hối hả ngược xuôi - ô tô, xe máy
Cô gái Thanh Y, tay cầm điện thoại
Khúc khích cười: Tin ai nhắn bằng thơ?
Anh có về Ba Chẽ tháng Tư
Nghe gió hát, khúc giao mùa rộn rã
Có cô giáo miền xuôi còn rất trẻ
Dậy các em thơ bằng cả tấm lòng.
Anh có về Ba Chẽ với em không?
Minh Đức (CLB thơ Tiên Yên, huyện Tiên Yên)
Mẹ ơi, quê mình giờ đã khác (Giải B)
Thương mẹ vội vàng “đi” sớm
Chiều đông hiu hắt màu mây
Chúng con một đàn nhỏ dại
Co ro áo mỏng, thân gầy.
Đưa mẹ về nơi cuối đất
Gập ghềnh nghiêng bánh xe tang
Những khuôn mặt người héo hắt
Sắt se hằn vết cơ hàn.
Ruộng sâu tay mẹ cày cấy
Đất cằn chai thối móng tay
Mẹ mơ phép thần kỳ diệu
Cho đời con được đổi thay...
Mẹ ơi! Quê mình đã khác
Không phải phép màu thần tiên!
Ruộng đồng quanh năm xanh tốt
Hết ngô, lúa trải xanh liền.
Đồi hoang đã thành nhà máy
Khói trắng hoà vào trời mây
Thênh thang đường quê rộng mở
Hàng đi xuôi ngược đêm ngày.
Các cháu của bà đã lớn
Đứa là doanh nhân, công nhân
Đứa là kĩ sư, cô giáo...
Con vui, thương mẹ ngàn lần!
Mỗi ngày quê hương đổi khác
Mùa Thu rực đỏ bóng cờ
Cuộc đời đã sang trang mới
Ước chi mẹ sống đến giờ!
Nguyễn Thu Mát (CLB thơ 8/6 huyện Đông Triều)