Nhiều lúc tôi ước gì có được phép màu biến cho vợ trở về với cô gái ngày xưa mà tôi yêu.
Biết rằng người phụ nữ khi còn là tình nhân của mình hoàn toàn khác xa với người phụ nữ bước qua ranh giới tình nhân, trở thành vợ.
Tuy nhiên, tôi vẫn bị “choáng” khi nhận ra nàng trong bộ mặt khác, một tâm tính khác và điều này thật ngoài dự liệu của tôi, dù tôi luôn có sự chuẩn bị để đón nhận sự bất ngờ mang chiều hướng tiêu cực.
Hồi còn yêu nhau nàng rất dễ thương, hẹn đi cà phê, xem phim, nghe ca nhạc, dạo phố nếu có lý do gì để đến trễ khoảng… nửa tiếng hoặc một tiếng đồng hồ, nàng cũng mỉm cười, cất lời dịu dàng để xin lỗi và bày tỏ cách hối lỗi bằng tư thế chủ động, ôm khuỷu tay tôi, áp nhẹ gương mặt lên vai rất chi là âu yếm, tình tứ. Nói chung thì hồi ấy nàng có nhiều sở thích rất “chỏi” với tôi nhưng đều khéo léo giấu chúng, hoặc tiết chế bớt để hòa đồng với tôi. Ví dụ như nàng rất chịu khó đi xem đá bóng với tôi mùa World Cup, Euro… ở mấy điểm nhậu có đông bạn bè để bình luận, vỗ tay, ủng hộ đội nhà cho xôm tụ. Hoặc thấy tôi say mê đánh vài ván cờ tướng với ông bạn hàng xóm, nàng không bao giờ giục chở nàng đi chơi dù tôi đã hẹn trước, mà còn cất công ngồi đợi và khen đánh cờ tướng là một môn thể thao trí tuệ, người đánh cờ tướng giỏi chắc làm việc gì cũng thành công, thắng lợi vì luôn tính trước người khác.
Còn tôi, tất nhiên là chiều chuộng nàng đủ kiểu. Tôi thích hoa hồng vàng còn nàng thích hoa hồng đỏ thắm, tôi thích hoa cẩm chướng còn nàng thích cát tường. Tôi thích nàng đi giày cao gót ba phân, nàng “quất” luôn đôi giày năm phân hoặc một tấc… Tôi thích nàng ăn mặc kín đáo một tí, nàng “chơi” luôn áo hai dây, quần short jean xé ống rất bụi và rất khiêu khích. Ngày ấy tôi chậc lưỡi, thôi thì nàng trẻ, đẹp, ăn mặc “tươi mát” một tí cũng không sao. Nàng đẹp, hấp dẫn cũng là niềm hãnh diện của mình.
Thời yêu nhau thật lãng mạn và nhún nhường. Nàng chiều theo sở thích của tôi vài lần làm tôi sung sướng, hạnh phúc nghĩ rằng nàng sẽ là người vợ ngoan, khéo chiều chồng và chắc chắn tôi và nàng khi lập gia đình sẽ có một mái ấm vô cùng vui vẻ, hạnh phúc. Thậm chí tôi còn thầm hãnh diện vì mình may mắn gặp được “của trời cho”.
Nhưng khi về làm vợ rồi nàng đổi khác lúc nào không hay. Nàng giống như một bà quản gia chứ không phải vợ, bất biết cơ quan có chuyện gì, tôi gặp việc đột xuất phải giải quyết ra sao… nàng cũng khó thông cảm. Thỉnh thoảng sau khi tan sở, ngồi lai rai với bạn thì nàng gọi điện thoại giục về ăn cơm… với con, chưa kịp kiếm cách rút lui thì tin nhắn “khủng bố” tới dồn dập. Ba chân bốn cẳng chạy về, gặp cảnh kẹt xe thì một tay cầm lái, tay kia áp máy điện thoại sát lỗ tai báo cáo… từng chặng đường phải vượt qua.
Buổi tối, lên giường nằm thẳng cẳng không dỗ giấc ngủ được cũng phải nhắm mắt. Nếu mở mắt thì ôi thôi, trăm thứ chuyện buộc phải nghe. Nếu không nghe, bất ngờ nàng hỏi tới đoạn nào, câu gì… không nhớ hoặc lúng túng thì lập tức nàng hét lên: “Nãy giờ ông nằm đây mà đầu óc nghĩ tới con nào?”. Tôi mà còn đầu óc để nghĩ tới “con nào” thì… chết liền!
Nhưng cũng chưa khủng hoảng bằng hai môn giải trí mà tôi mê nhất là bóng đá và cờ tướng mà một thời nàng rất ủng hộ. Thế mà bây giờ tôi ngồi trước ti vi xem bóng đá, nàng bài bác một cách thậm tệ rằng hết chuyện làm rồi sao mà có hai cái cầu môn cứ tranh nhau… chọt trái banh vô, lãng xẹt, lại còn rượt đuổi, xô lấn không té bò càng, gãy chân cũng bị trọng tài phạt thẻ đỏ đuổi ra sân ê mặt. Còn cờ tướng có gì hay ho, cứ mấy con xe pháo ngựa mà đi hoài, ngồi cả buổi, mất thời gian. Trong khi đó thì nàng quăng hết công việc để đi chùa, có khi đi vài ngày. Nghe đồn có ông thầy bói nào ở đâu xa tít mù tắp xem chỉ tay nói trúng phóc tiền căn, hậu vận cũng mất sức, mất tiền đi tới nơi nhờ coi cho bằng được. Nàng cứ làm theo sở thích của mình và không màng gì tới ông chồng đang cố gắng chịu đựng những cái “chỏi” trong tâm tính vợ.
Nhiều lúc tôi ước gì có được phép màu biến cho vợ trở về với cô gái ngày xưa mà tôi yêu. Còn bây giờ nàng đổi khác và… "ác như con cá thác lác!".