Thời gian vừa qua, nhằm ổn định giá cả thị trường trong những tháng cuối năm, nhiều chương trình bình ổn giá đã được triển khai. Cùng với đó, việc thực hiện quy định niêm yết giá trên từng loại sản phẩm bày bán cũng được đưa ra áp dụng với người kinh doanh, buôn bán. Tuy nhiên, qua tìm hiểu thực tế tại các chợ trên địa bàn thành phố Hạ Long, thấy rất nhiều chủ kinh doanh vẫn phớt lờ quy định này; họ không những không niêm yết giá mà khi khách hàng hỏi mua, còn “nói thách” với giá cao hơn nhiều so với giá bán. Như ở khu chợ đầu mối Hạ Long I, chuyện người bán “nói thách” giá gấp 2-3 lần so với giá trị thực của hàng hoá là chuyện bình thường. Chính vì thế, theo kinh nghiệm của những người thường xuyên mua sắm ở chợ Hạ Long I, khi mua hàng ở đây, người mua phải hết sức cảnh giác, nếu không rất dễ bị “hớ”…
Dẫn cô bạn thân vừa ở quê ra chơi đi mua sắm quà cho gia đình, tôi đắn đo và phân vân mãi rồi cũng quyết định đưa cô bạn vào khu chợ Hạ Long I. Vì đúng vào dịp cuối tuần nên các gian hàng bán quần áo, giày dép thời trang đông như mắc cửi, người mua lẫn người bán đều đứng tràn ra cả lối đi. Cô bạn tôi muốn mua túi xách cho chị gái nên đã chọn vào một gian hàng to nhất, nhì khu vực. Chị chủ quán còn khá trẻ, nhanh nhảu: “Em ơi, em muốn mua túi gì? Ở đây chị có túi fake (hàng nhái) của tất cả các hãng nổi tiếng đấy. Vừa rẻ, vừa đẹp mà giá cả cũng vừa tầm em ạ!”. Cầm trên tay chiếc túi hiệu Louis Vuiton màu nâu xám, dáng cân đối, Nga (tên cô bạn tôi) hỏi: “- Cái này bao nhiêu tiền hả chị?” “- Em mua mở hàng buổi sáng cho chị đi. Nếu em thích thật thì chị lấy em 650 ngàn thôi. Em xem đi. Hàng fake 1 của chị đấy!”.
Vì đã được tôi dặn dò từ trước nên Nga chỉ trả bằng đúng một nửa số tiền chị chủ quán đưa ra. Thấy Nga có vẻ ưng ý, chị chủ quán tỏ ra vồn vã hơn: “Hàng này là hàng cao cấp rồi em ơi. Làm gì có cái giá đấy. Em lấy thì chị bớt cho 50 nghìn thôi”. Ngay khi chúng tôi vừa quay lưng đi thì chị chủ quán đã gọi lại rồi bán đúng với giá 350 ngàn mà cô bạn tôi trả... Cứ nghĩ, do có thông tin từ trước nên đã không bị “mắc lỡm”; vậy mà, vừa ra khỏi cửa hàng túi xách một lúc thì có một bạn gái với dáng vẻ sinh viên hỏi: “Chị ơi, chị mua túi này bao tiền đấy ạ?”. Biết chúng tôi mua với giá 350, cô ấy bảo: “- Thế thì bọn chị mua đắt rồi. Em mua có 250 ngàn thôi!”.
Nghe thấy thế, hai đứa chúng tôi cũng chỉ biết nhìn nhau lắc đầu ngán ngẩm (!).
Sau khi từ quầy bán túi xách, chúng tôi ghé thăm một gian hàng quần áo thời trang trên tầng 2 cũng của chợ Hạ Long I. Vừa vào ngắm nghía được một vài cái áo thì nghe cô chủ quán nói với chị khách đang thử đồ: “- Em ơi, giá đấy chị không bán được. Ai lại trả cái áo đẹp như thế này với giá rẻ thế bao giờ. Trả thêm chị bán cho”. Chị kia quay lưng đi, nói: “- Không, em chỉ trả với giá đấy thôi. Chị không bán thì thôi vậy”. Khách hàng chưa đi ra khỏi cửa hàng, cô chủ quán đã oang oang: “- Nhìn người là biết không có tiền mua hàng rồi. Mới sáng ra đã thử hết cái nọ đến cái kia. Không có tiền thì mua cái loại đổ đống mà mặc chứ đừng có vào chợ mà trả giá kiểu đấy” (!)
Thế mới biết, mua hàng ở chợ Hạ Long I thật khó. Không cẩn thận rất dễ “bị hớ”, mua phải hàng đắt. Mà cẩn thận quá thì… như vậy đấy!
Mạc Nhiên