(Điều dưỡng viên Trần Thị Thu Hương, Phó Trưởng Phòng Điều dưỡng, Bệnh viện Đa khoa tỉnh, trò chuyện với Báo Quảng Ninh)
Trong lễ tôn vinh 21 tình nguyện viên hiến máu tiêu biểu năm 2015 của Quảng Ninh, điều dưỡng viên Trần Thị Thu Hương, Phó Trưởng khoa Điều dưỡng, Bệnh viện Đa khoa tỉnh, là một trong những người có số lần hiến máu nhiều nhất. Chị đã 17 lần tham gia hiến máu nhân đạo để cứu sống người bệnh trong nguy kịch... Trò chuyện với PV Báo Quảng Ninh, chị Trần Thị Thu Hương chia sẻ:
+ Tôi là người trong nghề nên tôi hiểu hơn ai hết tầm quan trọng của công tác hiến máu. Máu là một dịch thể cần thiết cho sự sống mà cho dù y học ngày nay đã có nhiều tiến bộ vượt bậc nhưng vẫn chưa có một loại thuốc hay một loại dịch nào có thể thay thế được. Và vì thế, trong trường hợp nguy kịch, người bệnh cần tiếp máu thì chỉ có con người mới giúp được con người mà thôi...
- Thế nhưng với nhiều người, hiến máu cứu người vẫn là công việc còn nhiều lạ lẫm, e ngại… Chị đã từng 17 lần hiến máu, vậy chị nghĩ về điều này thế nào? “Cơ duyên” nào đưa chị đến với hành động thiện nguyện này?
+ Mẹ mình vốn công tác tại khoa Huyết học truyền máu, Bệnh viện Đa khoa tỉnh. Vậy nên ngay từ nhỏ mình đã “quen” với bệnh viện, với người bệnh và biết khá rõ những ca cấp cứu, bệnh nhân nguy kịch khi không đủ máu truyền cấp cứu... Mình cũng hiểu về nghề của mẹ.
Lớn lên mình học theo ngành Y, tiếp nối nghề của mẹ và trở về công tác tại Bệnh viện Đa khoa tỉnh từ năm 1996. Là điều dưỡng viên ở các khoa Ngoại, khoa Ung bướu và nay đang công tác tại Phòng Điều dưỡng, hàng ngày mình phải chứng kiến rất nhiều trường hợp, nhiều số phận con người mà ở đó giây phút nguy kịch, cái sống và cái chết chỉ cách nhau trong gang tấc. Nhiều bệnh nhân nhập viện trong tình trạng chảy máu quá nhiều, mất máu cấp vì tai nạn, hay bệnh nhân bị xuất huyết dạ dày, tai biến khi sinh nở, giãn vỡ tĩnh mạch thực quản v.v.. Đó đều là những trường hợp cần tiếp rất nhiều máu, nếu không thì bệnh nhân sẽ tử vong ngay. Ấy là chưa kể nhiều trường hợp điều trị tại bệnh viện, mắc các căn bệnh thiếu máu mãn tính như ung thư, bệnh thận, thiếu máu huyết tán v.v.. cũng rất cần truyền máu… Nói cách khác, là người làm trong nghề Y, tôi hiểu trong những trường hợp này, máu là sự sống, thiếu máu bệnh nhân sẽ chết. Vào những thời khắc ấy, thật khó cầm lòng được!
Tôi nhớ, có thời điểm kho máu Bệnh viện không đủ máu dự trữ cho những trường hợp cấp cứu đột xuất hoặc không kịp huy động các tình nguyện viên hiến máu... Và từ trách nhiệm, lương tâm nghề nghiệp, sự sẻ chia, tôi cũng như nhiều y, bác sĩ ở Bệnh viện, sẵn sàng hiến máu cứu người bệnh. Lúc này, việc nỗ lực giành giật sự sống cho bệnh nhân là mục đích cao nhất, lớn hơn tất cả; nó là mệnh lệnh từ trái tim...
- Trong 17 lần hiến máu, hẳn chị phải có nhiều kỷ niệm đáng nhớ lắm, phải không, thưa chị?
+ Đúng vậy! Không chỉ là trong những lần trực tiếp hiến máu mà từ trước đó nữa. Từ nhỏ tôi đã biết nhiều ca cấp cứu bệnh nhân khi theo mẹ đi trực. Đó là thời bao cấp, việc dự trữ máu còn khó khăn, liên hệ những người cho máu còn chưa thuận tiện như hiện tại. Khi cấp cứu bệnh nhân mất máu do tai nạn, các bác sĩ đã phải trực tiếp lặn lội hoặc cử người đi xe ra tận Hải Hà, Đầm Hà... để liên hệ người cho máu. Tuy vất vả nhưng khi có nguồn máu kịp thời cấp cứu, cứu sống bệnh nhân thì đó chính là niềm vui của cả người hiến máu cũng như các thầy thuốc...
Một kỷ niệm tôi còn nhớ là việc hiến máu cứu sống em bé mới vài tháng tuổi ở khoa Nhi cách đây khoảng 4 năm. Đây là trường hợp cần phải truyền máu tiểu cầu, nếu không tình trạng của bé sẽ rất nguy kịch. Yêu cầu của trường hợp tiếp máu này là đòi hỏi phải lấy máu tươi, rồi quay ly tâm tách lấy tiểu cầu truyền trực tiếp cho bé. Trước đó, bé đã được truyền một số tiểu cầu rồi, tuy nhiên chưa đủ. Mặc dù đang đi công tác, nhưng biết tin tôi và một đồng nghiệp khác đã lập tức thu xếp công việc, về hiến máu cứu bé. Nhờ kịp thời hiến, tách và tiếp tiểu cầu tươi nên cháu bé đã qua cơn nguy kịch…
- Chị còn nhớ lần đầu tiên tham gia hiến máu không? Và cảm giác của chị lúc ấy thế nào?
+ Bản thân mình cũng không nhớ rõ lần đầu hiến máu là vào năm nào. Chỉ nhớ đó là lần hiến máu nằm trong một chương trình hiến máu nhân đạo do Đoàn thanh niên tổ chức tại khoa Huyết học truyền máu. Lần ấy, lúc mình đi vào, gặp mẹ mình ở cửa, mẹ còn động viên khiến mình ấm lòng: - Cứ mạnh dạn và tự tin con nhé, không sao cả đâu! (Mẹ mình vốn làm trong ngành Y mà!).
Mặc dầu vậy, lúc đầu cũng có chút hồi hộp, sau khi hiến máu mình còn bị choáng nhẹ nữa! Thế nhưng, đối với mình chuyện đó không ăn nhằm gì, bởi lúc đó mình rất khoẻ (cười)… Mình còn nhớ quà tặng cho lần hiến máu ấy là chiếc áo phông, cộng với sữa và bánh ăn nhẹ. Mình còn nhường phần quà đó cho các bạn sinh viên trường Y tham gia cùng hiến máu. Điều quan trọng nhất là mình biết rằng nguồn máu hữu ích của mình được cho đi, đem lại hy vọng sống cho bệnh nhân…
- Và từ đó, những lần hiến máu với chị chắc đều “thuận buồm xuôi gió”…?
+ Đúng vậy, những lần hiến máu sau cứ thế diễn ra rất tự nhiên. Do làm ngay tại bệnh viện nên khi có trường hợp khẩn cấp, mình đều được huy động làm tình nguyện viên dự bị, lúc cần thì hiến máu trực tiếp. Mình và nhiều tình nguyện viên là y, bác sĩ được thêm vào danh sách hiến máu tình nguyện, tạo “ngân hàng máu sống” cho Bệnh viện. Mình đã trở thành “khách quen” của khoa Huyết học truyền máu, có năm mình cho máu từ 2-3 lần...
- Như tôi biết, mẹ chị những năm trước là Trưởng khoa Huyết học truyền máu của Bệnh viện Đa khoa tỉnh. Vậy bà có lo lắng khi chị liên tục hiến máu như vậy không?
+ Quả thật trong những lần hiến máu cấp cứu, không ít lần tôi “đụng” với mẹ tôi khi đó là Trưởng khoa Huyết học truyền máu... Biết mẹ có quan tâm lo lắng nhưng vẫn động viên mình. Đôi lần có dịp ngồi tâm sự, mẹ lại nhắc nhở phải có chế độ nghỉ ngơi, hồi phục hợp lý...
- Thế còn với những người thân khác trong gia đình thì thế nào? Có ai vì lo lắng cho sức khoẻ của chị mà ngăn cản không?
+ Ồ, mình bắt đầu hiến máu từ khi chưa lập gia đình. Nói thật, khi chưa kết hôn, “ông xã” (lúc đó đang là người yêu…), cũng không biết đâu. Bởi mình nghĩ việc mình làm là bình thường, là hành động cần thiết mà nhiều người khác cũng làm, chẳng có gì đặc biệt cả. Còn sau khi kết hôn, ông xã mình ban đầu cũng có ý e ngại vì lo cho sức khoẻ của vợ. Nhưng mình đã giải thích và nhất là thấy mình vẫn khoẻ mạnh, anh cũng yên tâm, ủng hộ…
- Là một người làm trong nghề, lại từng nhiều lần hiến máu, chị có thể chia sẻ “bí quyết” gì để hồi phục sức khoẻ cho người truyền máu?
+ Cũng không có gì gọi là “bí quyết” cả. Sau mỗi lần hiến máu sẽ hơi bị choáng một chút, lúc ấy cơ thể cần phải tự tái tạo bù lại lượng máu đã mất. Vậy nên, tuy là người khoẻ mạnh nhưng mình vẫn rất chú ý tới chế độ ăn uống nghỉ ngơi, tăng cường các loại vitamin, thực phẩm bổ máu... Ngoài ra, tâm lý cũng rất quan trọng. Bạn nên xác định hiến máu không gây hại cho sức khoẻ, không nên quá lo lắng mà ảnh hưởng tới sức khoẻ. Và trước cũng như sau mỗi lần hiến máu phải thật bình tĩnh, ổn định tâm lý... Thế là được! đảm bảo sức khoẻ bản thân.
- Xin cám ơn chị về cuộc trò chuyện bổ ích này!
Hà Phong