Thơ

Khung kính

Trong khung kính nhìn ra
Anh vẫn trẻ như khi tấn công đồi A1
Anh vẫn trẻ và tràn trề hạnh phúc
Nhưng không thể bước ra làm một cuộc đời ?!

Trong khung kính anh cười
Ngoài khung kính vẫn một người đang khóc
Ngoài khung kính nô nức đồi A1
Không ai nhìn thấy anh !?

Trong khung kính trời xanh
Anh vẫn đứng nghiêm trang, cả đời đeo quân hàm đội mũ
Nếu bước được ra ngoài, nhìn lại mình trong đó
Anh sẽ cười hay khóc với xung quanh

Đâu chỉ mình anh
Trong khung kính cả nghĩa trang đều trẻ
Em không thể nào thay anh cho mẹ
Mẹ không thể nào thay anh cho em

Trong khung kính Điện Biên
Anh vẫn trẻ như khi tấn công đồi A1
Ngoài khung kính Điện Biên
Em biết làm gì để tóc thôi không bạc

Anh vẫn trẻ và tràn trề hạnh phúc
Nhưng không thể bước ra làm một cuộc đời
Em không chạy được cuộc đời ngoài khung kính
Nên đêm về chỉ biết ngước lên thôi!?...

Nguyễn Hưng Hải

Chiếc xe tăng trong dinh Độc Lập

Chiếc xe tăng trong dinh Độc Lập
Cỏ đã lên xanh giữa bánh xích ngày nào
Chiếc xe tăng húc cổng dinh Độc Lập
Thành phố mang tên Người* rực ánh cờ sao

Chiếc xe tăng trong dinh Độc Lập 
Nòng pháo không còn vương khói thuốc súng bay
Đồng đội xưa ai còn, ai mất?
Bốn mươi năm sau tôi lại đến nơi này…

Tôi bỗng gặp những đàn em nhỏ
Chạy tung tăng quanh tháp pháo xe tăng
(Chiến tranh đã lùi xa như chưa hề từng có
Sài Gòn trưa nắng bỗng dùng dằng…)

Chiếc xe tăng trong dinh Độc Lập
Không còn màu đất đỏ chiến trường xưa
Tấm áo thép vẫn nguyên màu chất thép
Thành chứng nhân lịch sử bây giờ

Nguyễn Ngọc Phú
----------------------------------------------
* - Thành phố Sài Gòn sau 30 tháng 4 năm 1975 mang tên Hồ Chí Minh.

Cùng chuyên mục