Bài thơ "Cái nôi" của tác giả Hồng Gai là một khúc ca quê hương đong đầy tình mẫu tử và phụ tử thiêng liêng, được dệt nên từ những giai điệu lục bát ngọt ngào, êm dịu. Lấy hình ảnh "cái nôi" tuổi thơ làm điểm tựa không gian và cảm xúc, tác phẩm đưa người đọc trở về với khoảng trời ký ức đầy kỷ niệm - nơi có tiếng ru ầu ơ nhọc nhằn của mẹ, mái rơm che chở của cha cùng những cảnh sắc làng quê thanh bình như hàng tre, con đò, bến nước...
Bằng ngôn từ giản dị, giàu sức gợi và nhịp điệu tha thiết, bài thơ không chỉ khắc họa tình yêu thương bao la và sự hy sinh hao gầy của đấng sinh thành, mà còn gửi gắm bài học về lòng biết ơn: Dù bước chân đời có đi đến tận cùng trời cuối đất, dáng hình mẹ và cái nôi tuổi thơ vẫn mãi là điểm tựa tinh thần nâng đỡ cả một đời con.
CÁI NÔI
Cái nôi tôi nằm tuổi thơ
Sao quên lời Mẹ ầu ơ ru hời
Lời ru nhọc nhằn bao đời
Đưa con vào cả một trời nhớ thương
Mẹ là giấc mơ vấn vương
Cha nâng con bước dặm trường bao la
Đường đời rộng mở thiết tha
Mái rơm che chở tình cha dạt dào
Mong con khôn lớn hôm nào
Như là Phù Đổng lời chào nên thơ
Lời ru Mẹ tràn ước mơ
Đưa con tới những bến bờ yêu thương
Cái nôi nắng vàng quê hương
Con đò, sông ấy soi gương tháng ngày
Hàng tre gió nhẹ mây bay
Lời ru của Mẹ đong đầy trong tim
Suốt đời mải miết đi tìm
Nhớ sao dáng Mẹ sợi kim vá đầy
Mẹ ơi bóng dáng hao gầy
Con luôn ghi nhớ những ngày bên nôi
Tuổi thơ, cha mẹ, cái nôi
Bờ dâu, bến cũ, núi đôi một thời
Dẫu đi đến tận cùng trời
Tuổi thơ nôi nhỏ một đời Mẹ tôi./.
*****
Hồng Gai, viết ngày 18/8/2026, nhân tháng Vu Lan.